Địch Kiêu có một điểm yếu. Một người thường xuyên sống trong cảnh liếm máu trên lưỡi dao như anh, sao có thể để bản thân có điểm yếu cho được?
Ninh Tiểu Noãn đã phát hiện ra điều đó, anh nói với cô rằng: “Bé con đừng khóc, khóc đến mức lem luốc cả mặt rồi, mang đi làm tiêu bản thì chẳng đẹp chút nào đâu!”
“Anh định biến tôi thành tiêu bản sao?” Ninh Tiểu Noãn ngây thơ tưởng rằng, anh chỉ đơn giản là muốn lấy mạng cô! Mãi sau này cô mới biết. Dưới lớp vỏ của một kẻ liều mạng, trên người đầy rẫy sự sát phạt, điều anh đang âm thầm che giấu chính là ham muốn chiếm hữu và tình cảm đầu đời dành cho cô ngay từ cái nhìn đầu tiên...
Cô chỉ dùng một dải lụa buộc lên mắt anh, nhưng kể từ đó lại nhốt chặt được tham vọng mà ngay cả mười tám tầng địa ngục cũng không giữ nổi của người đàn ông này... Tính cách của Địch Kiêu âm u và quái gở, anh ngông cuồng đến mức trong xương tủy chỉ toàn là sự phản kháng. Với anh, cuộc đời là một cuộc chém giết kéo dài, tiền bạc và quyền lực mới là thứ tối cao. Phụ nữ ngưỡng mộ vẻ ngoài đẹp như thần thánh của anh, nhưng cũng kiêng dè vì anh chẳng màng đến nhân tính, không ai dám lại gần. Ninh Tiểu Noãn lại như chú nghé con mới đẻ không sợ hổ, cô vô tình xông thẳng vào thế giới ẩm thấp và tăm tối của anh...
Về bối cảnh nhân vật. Năm đó, anh mang theo sát khí đằng đằng bước vào chùa Phật Nằm. Vị cao tăng nói rằng: “Phật không độ được cậu, hãy đeo chuỗi hạt này vào, cậu sẽ gặp được cô gái có thể cảm hóa được mình!” Kể từ đó Địch Kiêu luôn giữ chuỗi hạt bên mình chỉ để chờ đợi cô gái ấy: “Cô gái có thể cảm hóa được tôi sao? Tôi nhất định sẽ kéo cô ta xuống vực sâu địa ngục cùng mình...”
Ai mà ngờ được, trên suốt chặng đường đời, anh không ngừng xâm chiếm và đoạt lấy, vây giữ cô, hôn cô. Cuối cùng anh lại đỏ hoe mắt, chĩa súng vào chính mình mà nói: “Ninh Tiểu Noãn? Anh giao mạng cho em, người cũng cho em, ngay cả danh phận anh cũng không cần nữa...”