Vào ngày thứ ba sau vụ tai nạn xe cộ khiến tôi mất trí nhớ, tôi nhận được một cuộc gọi lạ, giọng điệu đối phương rất lạnh lùng.
“Chúng ta đã ly hôn rồi, đừng giở mấy trò trẻ con này nữa, khó coi lắm.”
Ngay sau đó, một giọng nói trẻ con non nớt vang lên: “Ghét mẹ! Con muốn đổi dì Tâm Tâm làm mẹ của con.”
Tôi cảm thấy thật khó hiểu: “Chúc mừng nhé, chúc ba cháu sớm ngày tái hôn.”
Sau này, quản gia gọi cho tôi vào lúc đêm khuya, giọng điệu có vẻ như không còn lựa chọn nào khác.
Ông nói tiểu thiếu gia đang khóc lóc ầm ĩ đòi tìm mẹ.
Người nghe máy lại là bác sĩ Tạ: “Cô ấy ngủ rồi.”
Đầu dây bên kia lập tức đổi người, giọng nói như đang nén lửa giận: “Khoảng thời gian qua anh chăm sóc cô ấy vất vả rồi, bây giờ tôi sẽ đến đón người về ngay đây.”
Tạ Thư Bạch đưa tay đan chặt vào những ngón tay của tôi, cúi đầu hôn lên giọt nước mắt vương trên mi tôi rồi khẽ cười.
“Không cần đâu.”
“Vừa nãy cô ấy khóc dữ lắm, tôi dỗ mãi mới nín.”