Thời Miên đã xuyên qua 99 thế giới, cuối cùng cũng nhận được nhiệm vụ cuối cùng.
Chỉ cần quản lý một ngôi trường tại vùng đất không ai quản ở một hành tinh xa xôi, đem lại ánh sáng, hy vọng và đạo lý làm người cho lũ trẻ ở nơi đó là cô có thể mang theo mọi kỹ năng và bảo bối tích lũy được bấy lâu để nghỉ hưu dưỡng lão.
Vốn tưởng đây chỉ là chuyện nhỏ, chẳng ngờ hệ thống lại tăng độ khó bằng cách biến cô thành một cô nhóc loli.
Ngay ngày khai giảng, cô đã bị một đám nhóc ranh cầm ống thép vây quanh, đòi tạo phản.
Đối mặt với đám học sinh còn cao hơn cả mình, Thời Miên hiếm khi nở nụ cười.
"Tôi luôn lấy lý phục người, hôm nay sẽ dạy các cậu hai đạo lý làm người."
Cô bé loli tung một cú đấm khiến con tinh thú cao 3 mét lún sâu xuống đất, cạy thế nào cũng không ra.
"Thứ nhất, nắm đấm mới là đạo lý cứng."
Tiếp đó, cô vung đại chùy, biến đống ống thép thành pháo hạt nhân ngay tại chỗ, rồi nhảy lên cơ giáp bắn bay màu đám tinh tặc.
"Thứ hai, tri thức chính là sức sản xuất."
Đám học sinh: "..."
Về sau, sân thi của Trường quân đội Liên Bang bị người biến dị xâm chiếm.
Trong lúc các giáo viên khác hoảng loạn kêu gọi rút lui, chỉ có Thời Miên là vẫn bình tĩnh lạ thường, nhắc nhở học sinh phải giảng đạo lý.
Dân chúng Liên Bang theo dõi qua màn hình đều tin chắc rằng cô bị điên rồi.
Ngay giây tiếp theo, nhóm học sinh vốn không được xem trọng nhất bỗng lấy ra linh đan, triệu hồi kiếm, phối hợp với cơ giáp, đè lũ người biến dị xuống đất, tẩn cho ra bã.
"Hiệu trưởng dạy phải lấy lý phục người, giờ thì chúng ta bắt đầu giảng đạo lý được rồi đấy."
Lời nhắn nhủ của editor: Trong quá trình edit truyện, vì nhiều lúc mình bị lag lag nên có thể có những sai sót, nếu mọi người phát hiện thì cmt cho mình để mình sửa nha huhu.