“Này, anh bỏ bê em từ tối qua đến tận bây giờ rồi đấy nhé. Môi người ta sắp khô héo vì thiếu nụ hôn của anh rồi, đáng ghét thật!”
“Thôi được rồi, vậy em muốn thế nào thì mới chịu vui đây, anh chiều em hết.”
“Vậy thì anh phải hôn em hai mươi phút mới được, mà nhớ là phải hôn thật sâu, thật mạnh bạo vào đấy nhé.” Lâm Bách Thăng nói ra yêu cầu ấy một cách tỉnh bơ mà chẳng hề biết ngại ngùng hay đỏ mặt lấy một chút.
Trịnh Trác Gia thầm nghĩ, đến một ngày nào đó mà cô không còn yêu thương anh nữa, thì nhất định cô sẽ lấy móc áo dạy dỗ anh một trận cho hả giận, mà phải là loại móc sắt mới đã.
Có lẽ vì được yêu thương quá nhiều, nên mỗi khi Lâm Bách Thăng đứng trước mặt cô, anh luôn vô thức lộ ra dáng vẻ trẻ con hiếm thấy. Nhưng cũng chỉ khi ở bên cô thì anh mới thật sự là chính mình.
Đã rất nhiều lần anh tự vẽ nên một tương lai về chung một nhà với cô, dù hiện tại họ vẫn chỉ là những học sinh trung học chưa tốt nghiệp, còn cách rất xa hai chữ vợ chồng.
Nhưng quả thật anh đã lún sâu vào những suy nghĩ ấy rồi, lòng cứ gấp gáp, rạo rực, chỉ hận không thể biến nó thành hiện thực ngay bây giờ.
Nghĩ đến còn mấy năm chờ đợi dài dằng dặc phía trước mà thấy thời gian sao trôi chậm chạp quá, anh chỉ ước có thể xuyên qua thời gian để tới luôn ngày hai người được ở bên nhau một cách trọn vẹn.
Đây là một câu tuyện ngọt ngào từ đầu đến cuối - nơi tình yêu được nâng niu, được đáp lại. Đặc biệt là khi cô luôn dành cho anh sự cưng chiều không giới hạn, để cả hai cùng nhau biến tình yêu thầm kín thành một cái kết viên mãn.
Lời của tác giả: Cuộc sống đã đủ mệt mỏi rồi, mong rằng câu truyện ngọt ngào này sẽ giúp bạn mỉm cười và vực dậy tinh thần nhé.
Tag: Thanh xuân vườn trường; Tình yêu thuần khiết; Truyện sủng ngọt lịm; Ký ức học trò.
Ý tưởng chủ đạo: Khi hai trái tim cùng hướng về một phía, tình yêu đơn giản chỉ là cùng nhau chìm trong những điều dịu dàng nhất.