Triệu Lệnh Nghi hỏi Tiêu Dịch, có phải ngày gặp lại anh đã cố tình cho người đâm vào xe cô để dàn dựng một vụ tai nạn hay không.
Tiêu Dịch cạn lời nhìn cô một cái: "Mấy cuốn truyện ngoại khóa em đọc hồi cấp hai vẫn còn theo em đến tận bây giờ đấy à?"
Thể loại gặp lại sau nhiều năm (không theo lối mòn).
[Bác sĩ x Giáo viên]
Truyện ngắn, ngọt ngào, đơn giản
Ngày hoàn thành: 03.09.2024
Thể loại: Đô thị, Ngọt văn, Đời thường
Nhân vật chính: Triệu Lệnh Nghi, Tiêu Dịch
Tóm tắt một câu: Hóa ra em cũng ở đây.
Ý chính: Tình yêu là một sự mê tín đúng người, đúng thời điểm.
Trích đoạn:
"Còn tại sao nữa? Vì không muốn thấy em khóc." Tiêu Dịch nói một cách rõ ràng rành mạch: "Trông em lúc nào cũng như chẳng có chút muộn phiền nào, anh không muốn mình trở thành nỗi muộn phiền của em."
Từng nhịp thở của anh đều phả lên mặt cô, dù vẫn còn một khoảng cách, nhưng lòng cô lúc này còn rối bời hơn cả lúc anh hôn cô trước đó: "Vậy thì anh cũng không thể chẳng nói chẳng rằng mà đã hôn em như thế chứ..."
Hai người im lặng nhìn nhau, không biết đã nhìn nhau bao lâu, Tiêu Dịch cảm thấy cổ họng hơi khô, một lần nữa đưa tay che mắt cô lại, lần này Triệu Lệnh Nghi đã có sự chuẩn bị, theo bản năng nhắm nghiền mắt lại.
Bên dưới lòng bàn tay là đôi mắt đã tĩnh lặng, Tiêu Dịch không hề do dự: "Em nhìn anh như thế, anh chỉ muốn hôn em trước rồi mới nói sau, nhưng anh đối với em là nghiêm túc."
[...]
"Em đang thả lỏng mà..." Cô nói với giọng nức nở, "Chẳng phải anh là bác sĩ sao? Thật sự đau chết em rồi."
Tiêu Dịch cũng căng thẳng, đến lòng bàn tay cũng đầy mồ hôi, dở khóc dở cười hôn lên vành tai cô: "Anh cũng có được học cái này đâu."